[Lảm nhảm] Stony và nỗi buồn.

Cái tít có vẻ sướt mướt, nhưng thực ra buồn vì một lý do nhảm nhí thôi =)))). Thật ra mình không hoàn toàn là fan của cp Stony để thực sự phát điên với những thứ dở người như là hồi Civil War (well, tự dưng nhớ đến Phi Hoan, mình là con suốt ngày chửi những ai chửi Lý Tầm Hoan là đần độn, rằng mọi thứ đều là trách nhiệm của Lý đây =)))))).

Vậy lý do của nỗi buồn là gì, là sau khi đọc xong một fanfic mà mình thấy ưng, và ưng đến mức định dịch (dù trình độ như cớt), thì nhìn số word và cơn lười nổi lên, mình bye, và mình buồn. Nỗi buồn nghe hết sức buồn cười, nhưng buồn vẫn là buồn, và buồn đến nỗi tốn hai lon bò húc hiuhiu. Thôi thay vì dịch thì mình lảm nhảm về fic đó vậy.

Fic không dài đâu, tất nhiên, vì mình lười, và thú thật thì mình đọc fanfic Stony cũng ít lắm, có duyên thì đọc thôi. Và mình bị ấn tượng bởi cái tên nên đọc.

The last love song of Anthony E.Stark. 

Bản tình ca cuối cùng của Anthony E.Stark. Nghe thơ mộng, nhỉ?

Tiếp tục đọc

Advertisements

[Lảm nhảm] Phi Hoan đồng nhân – Trọng sinh chi mộng điệp

Tóm lại là đáng lẽ cái giờ này mình phải đi ngủ hoặc không đi ngủ thì cũng nên đi học. Nhưng không, đọc xong một bộ đồng nhân và mình bỗng dưng….. không muốn ngủ và cũng không muốn học :v.

Cho đến giờ, Phi Hoan không hẳn là cp mình ship kịch liệt, nguyên do là mình rất thích Tôn Tiểu Hồng của nguyên tác. Mình cảm thấy cuộc đời của Lý Tầm Hoan về sau được an ủi, cũng là nhờ cô gái tuyệt vời như Tiểu Hồng ở bên cạnh.

Nhưng mà, Phi Hoan là một cp có sức hấp dẫn với mình =))). Bởi đây là cp có rất nhiều trở ngại (chủ yếu đến từ sự tự ngược kinh điển của bạn già Hoan =))), và mình thì thích việc nhìn người ta mô tả cái quá trình hai bạn vượt qua từng trở ngại một để đến với nhau. Này là luân lý, rồi đến cách biệt thân phận, cách biệt tuổi tác, và một trở ngại to lớn nhất, đó là vấn đề bệnh tật của Lý Tầm Hoan. Thứ nữa, là mối quan hệ của A Phi với Lý Tầm Hoan là một mối quan hệ đặc biệt, duyên do là bởi A Phi là đứa trẻ thiếu khuyết tình thương, mà Lý Tầm Hoan thì lại là kẻ thừa tình cảm và sự dịu dàng, lại thêm tuổi tác cách biệt khá lớn, nên Tầm Hoan đối với A Phi vừa như bằng hữu, lại vừa như huynh trưởng, lại có phần giống phụ thân. Và cái cách thứ tình cảm giống như tình thân này phát triển thành tình yêu làm mình quắn quéo.

Và tối nay mới đọc xong bộ Trọng sinh chi mộng điệp, sự quắn quéo của mình lại chợt tăng lên.

Trong cuốn này, Lý Tầm Hoan lấy Tôn Tiểu Hồng, ba năm sau bệnh tật mà chết, không đợi được A Phi đến gặp lần cuối, sau đó trọng sinh. Tầm Hoan mang ký ức đau khổ của đời trước, liền trở ra quan ngoại, quyết cả đời không trở về gặp Thi Âm, cũng không kết duyên với Tiểu Hồng, để tránh cô gái đó một đời lỡ dở. Chàng đi tìm A Phi, lặng lẽ bầu bạn cạnh đứa nhỏ đó suốt 7 năm. Suốt 7 năm, sự dịu dàng của Tầm Hoan dần khiến A Phi mê luyến, dần khiến A Phi đắm chìm. Mà Tầm Hoan, cũng chậm rãi đem bóng hình A Phi khắc sâu vào trong tâm khảm.

Điều khiến mình ấn tượng, đó là tâm trạng của Tầm Hoan khi trọng sinh, và cả tâm trạng của A Phi khi bỗng dưng được người đối tốt.

Tầm Hoan mang ký ức của đời trước, chàng quyết định lánh đi, để ở đời này, bi kịch vẫn chưa xảy ra. Nhưng mà, chính quyết định trốn tránh ấy, lại khiến chàng cảm thấy xa lạ. Thế giới này, vừa giống thế giới cũ của chàng, mà lại vừa như không giống.

Đến như A Phi, vẫn là A Phi, nhưng lại không phải A Phi.

A Phi của đời trước, là bằng hữu. A Phi của đời này, là người thân. A Phi của đời trước, dù đau khổ đến đâu, cũng sẽ không vùi đầu vào ngực của Tầm Hoan mà khóc. A Phi của đời này, lúc nhỏ không khống chế được mà từng ôm Tầm Hoan vừa khóc vừa gọi mẹ. A Phi đời trước, dù có yêu thương Tầm Hoan, cũng là thứ tình cảm đầy kính trọng, mang màu sắc quân tử tri giao. A Phi đời này, tình cảm đối với Tầm Hoan là thương, là yêu, là ham muốn thân cận, là phản ứng xác thân.

Nhưng A Phi, vẫn cứ là A Phi.

Tầm Hoan đôi lúc vẫn nhìn A Phi của đời này, mà nghĩ đến A Phi của kiếp trước.

Dẫn đến việc một kẻ thông minh như A Phi đau khổ. Ngày ấy, khi gặp gỡ Tầm Hoan lần đầu tiên, A Phi đã mơ hồ nhận ra kẻ này đang tìm kiếm một bóng hình khác ở trên mình. Và cậu bắt đầu hoang mang, rằng sự dịu dàng của Tầm Hoan, yêu thương của Tầm Hoan, không phải dành cho cậu, mà dành cho một kẻ nào đó rất giống cậu. Cậu, A Phi, chẳng qua chỉ là một thế thân.

Còn Tầm Hoan, khi thấy A Phi thay đổi, lại có chút tự trách, bởi chàng là kẻ đã cải biến A Phi.

Thực ra, bảy năm ấy, sự dịu dàng của Tầm Hoan khiến A Phi thay đổi, nhưng chính Tầm Hoan cũng đã đổi thay

Tầm Hoan vẫn là Tầm Hoan, nhưng cũng không phải là Tầm Hoan.

Phần tâm trạng này, khiến đứa khoái vặn xoắn như mình rất ư là thỏa mãn =)))). Mà sau màn vặn xoắn này, khi hai người bắt đầu thương nhau, nhận ra tình cảm mình dành cho đối phương, lại đến những màn vặn xoắn kinh điển của cái cp này, chủ yếu là đến từ sự tự ngược và chậm tiêu đến phát hờn của bạn Hoan.

Thực ra từ hồi đọc nguyên tác, dù cho mối tình thanh mai trúc mã của Thi Âm với Tầm Hoan có mùi vị bi lụy rất đẹp, nhưng mình vẫn thấy Thi Âm không hề hợp với kẻ như Tầm Hoan. Cái kiểu tự ti cùng trốn tránh như chàng, cần những người cương quyết kéo lại. Ấy là Tôn Tiểu Hồng, ấy là A Phi.

Tình cảm của A Phi, vừa dịu dàng, vừa trân trọng, lại vừa cố chấp. Cố chấp nên dù bị Tầm Hoan buông lời phũ phàng, cậu vẫn không buông bỏ. Bởi không buông bỏ, nên mới có thể lay động cái kẻ tự ti như Tầm Hoan.

Nếu không có sự cố chấp dịu dàng ấy, hẳn Tầm Hoan lại bỏ đi thật xa, chậm rãi để sinh mệnh của mình tiêu tán.

Bởi tình cảm ấy, nên Tầm Hoan bình thản đối mặt với Thi Âm, mà thốt: “Thế sự vô thường, ai bảo ta thích hắn.”

Một chữ thích đơn thuần, một câu nói đơn giản, lại khiến mình thấy ấm áp. Chỉ đơn giản là mình biết, Tầm Hoan là kẻ tự ti đến cỡ nào, nếu không phải phần tình cảm với A Phi sâu đậm đến thế, thì tuyệt chàng không thể nói ra câu trên.

Thích.

Mình bị cp Phi Hoan quyến rũ, có lẽ cũng bởi tình cảm giữa hai người thực sự rất dịu dàng. Lúc chưa xác định được, có thể Lý Tầm Hoan sẽ là kẻ phũ phàng đến cực điểm, nhưng nếu đã xác định, chàng sẽ dùng toàn tâm toàn ý để yêu thương. Mà A Phi, đối với người thương, lại càng trân trọng.

Dịu dàng đến vô cùng.

Thực ra, mình đọc Phi Hoan, cũng là để nhìn Tầm Hoan được ai đó chăm sóc, bởi, chàng vẫn luôn là nhân vật mình thương nhất trong truyện của Cổ Long.

[Tản mạn] Mặc Trần

Tôi đoán có nhẽ đây sẽ không phải bài viết cuối cùng tôi viết cho Túy ngọa hồng trần, hay nói đúng hơn, là cho Mặc Trần. Viết khi không đọc lại truyện, chỉ dựa vào chút ký ức mơ hồ, và đôi nét tâm sự vơ vẩn.

 

——-

Chỉ đơn giản là vừa lật lại cuốn “Hoàng tử bé”, đọc câu cắt nghĩa của con cáo về đóa hồng của hoàng tử, đóa hồng đó là duy nhất, là đặc biệt. Vì nó được cậu bé yêu thương, chăm bẵm….

Chợt nhớ đến trận tuyết ở Nại Hà cốc. Những hạt tuyết rơi trắng cả một thời quá khứ êm đềm. Những hạt tuyết ấy, cũng là duy nhất…. trong tâm trí của Mặc Trần.

Bởi giữa màn tuyết trắng, sẽ có một người cười với cậu, dịu dàng quan tâm cậu, chăm sóc cậu, nói với cậu, về thanh âm của tuyết, khi rơi….

Bởi cũng giữa màn tuyết trắng, người đã gục ngã trước mặt cậu. Màu đỏ nhuộm thắm tuyết rơi, tiếng hét thê lương của cậu át mất thanh âm dịu dàng, của tuyết…

Mặc Trần bảo, hắn nợ Dương Tranh một giọt nước mắt… Cậu bé hồ ly ngày ấy, và Hồ thần vương bây giờ, luôn mong mỏi tìm lại, một trận tuyết rơi, một giọt nước mắt, một bóng áo xanh hững hờ….

Tuyết rơi… nhưng không còn giống những bông tuyết dịu dàng năm ấy, chỉ vì bóng áo xanh đã mất hút giữa biển lửa mênh mang, giữa sắc hoa bỉ ngạn đỏ thẫm.

Kiếm tìm suốt ngàn năm, vạn năm, cô tịch bi ai đều nếm trải, đôi mắt đen thăm thẳm vẫn không thể rơi nổi một giọt nước mắt, màn tuyết trắng năm nao cũng chưa thể tìm về. Thanh âm của tuyết rơi, vẫn ngân vang dịu dàng, nhưng lại chỉ khiến lòng thêm hoang hoải, thêm lạnh lẽo.

Tuyết vẫn cứ rơi…

Mặc Trần là một chấm đen giữa nền tuyết, đôi mắt đen thẳm, xinh đẹp đến điên đảo chúng sinh vẫn nhìn hun hút về một nơi xa… Không phải tương lai, chằng phải hiện tại, là quá khứ dịu êm, là màu trắng thanh sạch của quá vãng.

Kẻ sống vì quá khứ, thường sẽ chẳng có kết cục tốt đẹp.

Sau cùng, chỉ còn một đóa sen xanh nơi nhược thủy, một kẻ mù lòa ngày ngày tới thăm đóa sen xanh.

Một trận tuyết mịt mờ của hoài vọng, những bông lau phơ phất, những xác lau trắng xóa, kẻ đã mù cứ hoài huyễn tưởng đó là tuyết đang rơi. Rơi… ở bên bờ vong xuyên, rơi… cùng với hoa bỉ ngạn.

Rơi… như dứt hết nợ duyên, như dứt bỏ một quá khứ u hoài. Để cuộn tròn trong lòng người mà Dương Tranh yêu mến, định sẽ cùng y đi hết con đường dài đằng đẵng cùa những sinh mệnh vô tận. Để thay Dương Tranh, tìm về cho y, chút ấm nóng…

Nhưng….

Những bình yên chỉ là huyễn tưởng, rốt cục rồi Mặc Trần vẫn chỉ là kẻ hoài vọng về quá khứ xa xăm, về một bóng áo xanh dịu dàng như nước.

Đã trả cho Dương Tranh một giọt nước mắt, nhưng vẫn cứ hoài ngoái đầu lại.

Dưới tầng tầng tuyết trắng, nào đâu chỉ có máu đỏ, bi ai; còn có những ấm áp, yêu thương mà tròn vẹn đời không thể quên.

Trận tuyết rơi ở Nại Hà cốc năm ấy, dù chẳng thể tìm lại, nhưng lòng vẫn cứ hoài ước mong…

Mặc Trần… Mặc Trần… Hai chữ trên tờ giấy đã ố vàng. Đôi mắt đen thăm thẳm khép lại, nước mắt rơi.

Mặc Trần, sao cứ hoài nhớ tiếc? Sao không thể quên đi…. Chỉ là nét chữ trên giấy, mà đã đau lòng vậy sao?

Mặc Trần….

Tuyết đã không còn rơi…

Nhưng sao…

Mặc Trần…